Bài thơ
:NGƯỜI MẸ CỦA ANH HÙNG VÀ THI NHÂN- Thơ Vân Anh
( Đề từ :
-"Không có mặt trời thì không có sự sống- Không có người mẹ thì không có anh hùng và thi nhân" (Macxim Go roki)
-Kính dâng thân mẫu nhà thơ - Anh hùng LLVT Nguyễn Đăng Chế)
Tôi không viết về anh
Mà viết về Người Mẹ Nghệ An
sinh ra người con anh hùng và thi nhân.
*
Mẹ nuôi anh
Bằng hương lúa Yên Thành
Bằng hợp lưu nước sông Dinh, sông Bùng ngọt câu ví đò đưa mát lành.
Mẹ nuôi anh
Bằng truyền thống của tổ tiên, dòng tộc
về ông nội là tấm gương soi
Một chí sĩ kiên cường bị tù đày nơi Côn Đảo
Về nỗi đau lòng mẹ
khi anh cả một liệt sĩ là thầy giáo
rời bục giảng lên đường cầm súng
góp viên gạch đời mình cho Tổ quốc bước tới tương lai.
Mẹ nuôi anh
bằng niềm kiêu hãnh
Đức Hoàng Sát Hải Đại Vương tài ba chung sức đánh bại giặc Nguyên Mông.
Mẹ nuôi anh
Bằng đức tin neo vào bờ thiện lương
Tuổi hoa niên theo mẹ vãn cảnh chùa Gám, Nhà thờ Đá Bảo Nham.
Mẹ dặn con
Đức Phật hay Đấng Ki Tô không ở đâu xa ngái
Gần gũi trong tâm mong dân an, quốc thái.
Mẹ nuôi anh
bằng niềm tự hào
Làng quê Vĩnh Thành
từng được Bác Hồ về thăm.
Dưới chân đồi Nhạn Tháp
Mẹ nhớ nhất lời Người dặn
về sức mạnh đoàn kết toàn dân.
*
Anh trở thành người chiến sĩ giao thông Bom từ trường giặc Mỹ cắt con đường huyết mạch.
Đoàn quân ra chiến trường nghẹn bờ Bắc phà Bến Thủy.
Anh - Người trưởng phà bao đêm hằn sâu nếp nghĩ
Có cách chi phá hủy bom thù?
Anh nhớ lời mẹ dặn lúc ra đi
Nước có yên, thì nhà mới ổn.
Bỗng thăng hoa ý tưởng
lập tiểu đội cảm tử lái ca nô trực tiếp rà bom!
Hy sinh này chỉ nhỏ con con
Đạt việc lớn thông đường ra trận.
Người trưởng phà hiểu lần này một đi không trở lại
Bỏ lại sau lưng năm mái ấm mong chờ.
Truy điệu sống lễ diễn ra trầm mặc
Anh và đồng đội vẫn bình thản
Soi nụ cười vào ngấn mắt người ở lại...
Phút rời bến, anh dặn thầm với mẹ
Mẹ ơi! Đừng buồn khi con không vê!
*
Anh và đồng đội vẫn còn sống sót
Sưởi ấm lòng mẹ tưởng hai lần đón con về sau di ảnh.
Về với những chuyến phà nối hai bờ sông Lam.
Những đoàn xe lại nối dài ra trận
Những chuyến phà náo nức sang ngang.
*
Anh trở về vẫn gắn bó những con đường
Cầu Bến Thủy tiễn những con phà vào bảo tàng lịch sử.
Anh trở về với bao thi tứ
Những vần thơ bỏ ngỏ tâm tư.
Anh trở về - Chăm mẹ tuổi bách niên
Như lời hẹn, tháng năm dài xa vắng.
*
Tôi cúi lạy- Thân mẫu anh - Người Mẹ hiền khuất bóng
Cảm ơn Mẹ
sinh cho Đời
vừa là một anh hùng lại một thi nhân!
Cuối Xuân Bính Ngọ ( 24/4/2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét